Khi thế giới xoay quanh Venezuela, Triều Tiên lặng lẽ thử tên lửa

Thời điểm cuối năm 2025 và đầu năm 2026 quả thực là một giai đoạn biến động khôn lường của thế giới. Nếu như các tiêu đề báo chí đang chiếm sóng hoàn toàn bằng những hình ảnh trực tiếp từ Caracas, nơi Tổng thống Donald Trump ra lệnh bắt giữ Nicolas Maduro, thì ở một góc khuất của địa cầu, một ngòi nổ khác đang được kích hoạt. Không ồn ào, không tranh cãi trên bàn ngoại giao, nhưng đủ sức khiến mọi nhà lãnh đạo phương Tây phải toát mồ hôi hột.
Đó là vào sáng ngày 4 tháng 1 năm 2026. Khi các nhà phân tích chính trị còn đang mải mê mổ xẻ tính pháp lý của vụ «bắt cóc» Tổng thống Venezuela, thì bầu trời Nhật Bản và Hàn Quốc bỗng nhiên tối sầm lại vì báo động. Triều Tiên, quốc gia bị phương Tây mô tả là « cô lập » và « nghèo đói », đã bất ngờ phóng tên lửa.
Thật ra, đây không phải là một hành động ngẫu nhiên. Nếu nhìn kỹ vào dòng thời sự, bạn sẽ thấy một sự tương phản đầy tính toán. Trong khi Tổng thống Trump muốn chứng minh sức mạnh của siêu cường số 1 bằng cách thay đổi chế độ ở Mỹ Latinh, thì ông chủ trẻ tuổi ở Bình Nhưỡng Kim Jong Un lại muốn chứng minh một điều hoàn toàn khác: Trong thế giới này, không ai có thể bỏ qua Triều Tiên.
Venezuela bùng nổ, Bình Nhưỡng chọn thời điểm vàng để « ra chiêu »
Đầu năm mới 2026, thế giới đã không được đón pháo hoa, mà đón nhận một cú sốc địa chính trị. Vụ việc tại Venezuela không chỉ là một tin tức thời sự đơn thuần; nó là một cuộc khủng hoảng quốc tế thực sự. Việc Tổng thống Mỹ ra lệnh bắt giữ nguyên thủ quốc gia Venezuela đã chia rẽ cộng đồng quốc tế dữ dội. Nước Nga, Trung Quốc lên tiếng chỉ trích, Liên Hợp Quốc thì lâm vào thế bí.

Trong bối cảnh « hỗn loạn » đó, các đồng minh của Mỹ tại châu Á là Nhật Bản và Hàn Quốc đang làm gì? Họ đang theo dõi sát sao tình hình Venezuela với một sự lo lắng đặc biệt. Tại sao? Vì họ biết rằng, khi Tổng thống Trump đã dám vượt qua mọi chuẩn mực ngoại giao để bắt một vị Tổng thống, thì ranh giới an toàn của các quốc gia khác cũng đang bị đe dọa.
Và khi sự chú ý của toàn cầu bị hút về phía Nam Mỹ, bán đảo Triều Tiên lại nổi lên như một điểm nóng. Sáng ngày 4-1, tên lửa được phóng đi. Đây là lần đầu tiên kể từ ngày 1-1, tức là chỉ sau đúng 3 ngày im ắng. Một sự « im ắng » đáng sợ. Các nhà quan sát đặt câu hỏi: Phải chăng Triều Tiên đang tận dụng lúc thế giới « ngó lơ » để thử nghiệm vũ khí mà không sợ bị phản đối gay gắt ngay lập tức?
Thực tế cho thấy, đây là một nước đi cờ rất khôn ngoan. Khi Mỹ đang bận « xử lý » Venezuela, sự hiện diện quân sự của họ tại Thái Bình Dương có thể bị xao lãng phần nào. Triều Tiên hiểu rõ điều này. Họ biết rằng Nhật Bản và Hàn Quốc sẽ cảm thấy « lạnh sống lưng » khi thấy tên lửa bay qua đầu, và họ biết Washington sẽ phải chia sẻ nguồn lực ngoại giao và quân sự.
Đói nghèo hay « Rich Kid » chơi trội? Sự thật đằng sau những cú bắn
Truyền thông phương Tây thường hay mô tả Triều Tiên qua lăng kính « đói nghèo », « lạc hậu ». Họ nói rằng người dân nước này không có gì để ăn, không có pháo hoa để ăn mừng năm mới. Điều đó có thể đúng về mặt kinh tế vĩ mô, nhưng cách mà Kim Jong Un chọn để « bắn pháo hoa » thì khiến cả thế giới phải ngả mũ.
Thay vì những chùm pháo hoa rực rỡ trên bầu trời Bình Nhưỡng, ông chủ tịch Kim chọn những cột lửa tên lửa khổng lồ. Có một sự thật phũ phàng mà ai cũng công nhận: Đây là cách nhanh nhất, hiệu quả nhất để cả thế giới biết mặt nhớ tên và không dám làm phiền.
Hãy nhìn lại cách Triều Tiên đối phó với các áp lực quốc tế. Dường như họ chỉ có một công thức duy nhất, nhưng lại hiệu quả đến kinh ngạc:
Bị chỉ trích thiếu dân chủ, nhân quyền? Phóng tên lửa. Tiếng ồn của động cơ tên lửa sẽ lấn át mọi chỉ trích về nhân quyền.
Truyền thông nói bạn nghèo đói, kỹ thuật lạc hậu? Phóng tên lửa. Việc đưa một vật thể siêu thanh bay hàng nghìn km chứng tỏ bạn không hề « lạc hậu » về mặt quân sự.
Hàng xóm là Hàn Quốc và Nhật Bản tập trận liên hợp với Mỹ? Phóng tên lửa. Đó là câu trả lời cứng rắn nhất, nhắc nhở họ rằng việc tập trận có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.
Lâu rồi không thấy xuất hiện trên bản tin quốc tế, cảm thấy mờ nhạt? Phóng tên lửa. Chỉ trong nháy mắt, tên lửa Triều Tiên sẽ thống trị trang nhất mọi tờ báo lớn từ New York đến Tokyo.
Đó là sự « cô đơn » được trả giá bằng quyền lực. Triều Tiên không cần phải có một nền kinh tế hùng mạnh hay một hệ thống chính trị « dân chủ » theo chuẩn phương Tây. Họ chỉ cần có tên lửa, và họ đã có.
Thế giới đang quá bận tâm đến Venezuela, và Triều Tiên biết điều đó
Quay lại với Venezuela. Vụ bắt giữ Tổng thống Maduro là một sự kiện lịch sử. Nó cho thấy sự liều lĩnh của chính quyền Trump. Nhưng nó cũng tạo ra một khoảng trống an ninh khổng lồ. Khi các nhà ngoại giao Mỹ đang bay khắp nơi để giải thích về vụ bắt giữ này, khi các đồng minh NATO đang bối rối trước hành động unilateral (đơn phương) của Washington, thì tại châu Á, một « kẻ cô độc » đang hành động.
Đối với Bình Nhưỡng, việc Washington dính líu sâu vào Venezuela là một cơ hội. Nó làm giảm áp lực trừng phạt kinh tế? Có lẽ không nhiều. Nhưng nó làm giảm sự chú ý của cộng đồng quốc tế đối với các hoạt động hạt nhân và tên lửa của họ. Ít nhất thì vào thời điểm hiện tại, các tiêu đề báo chí đều dành cho Nam Mỹ.
Tuy nhiên, các đồng minh của Mỹ tại châu Á thì không thể lơ là. Hàn Quốc và Nhật Bản đã phải triệu tập khẩn cấp Hội đồng An ninh Quốc gia. Họ biết rõ tính cách của Kim Jong Un. Ông không bao giờ bắn tên lửa một cách vô ích. Mỗi lần phóng là một thông điệp.
Có lẽ thông điệp lần này là: « Các người đang mải mê giải quyết khủng hoảng ở半个 vòng Trái Đất bên kia. Đừng quên rằng tôi vẫn ở đây, và tôi có thể thay đổi cán cân quân sự bất cứ lúc nào. »
Triều Tiên vẫn chơi một mình: Chiến lược « Cô lập chủ động »
Nếu Venezuela là một quốc gia đang bị cô lập trên trường quốc tế vì hành động của Mỹ, thì Triều Tiên lại là một quốc gia chọn cách « cô lập chủ động ». Họ không cần hòa nhập. Họ không cần sự công nhận của quốc tế theo cách phương Tây định nghĩa. Họ xây dựng một thế giới riêng, nơi sức mạnh quân sự là thứ tiền tệ duy nhất có giá trị.

Việc « chơi một mình » này cho phép họ tự do hành động mà không cần quan tâm đến phản ứng của thế giới. Khi cả thế giới lên án hành động bắt giữ Tổng thống Venezuela, Triều Tiên im lặng. Khi cả thế giới lên án việc Triều Tiên bắn tên lửa, Triều Tiên cũng im lặng (hoặc chỉ ra một tuyên bố ngắn gọn). Họ không tham gia vào những cuộc tranh cãi vô bổ. Họ hành động.
Điều này tạo ra một sự khác biệt lớn so với Venezuela. Venezuela đang là « nạn nhân » của sự bắt cóc chính trị, họ cần sự giúp đỡ, họ cần lên tiếng. Triều Tiên thì hoàn toàn ngược lại. Họ là « kẻ gây rối », nhưng là kẻ gây rối có vũ khí hạt nhân. Họ không cần ai giúp đỡ, họ chỉ cần mọi người sợ hãi và tránh xa.
Sự tương phản giữa Venezuela và Triều Tiên trong thời điểm đầu năm 2026 là một bài học đắt giá về địa chính trị. Một bên là quốc gia giàu dầu mỏ nhưng dễ bị tổn thương trước sức mạnh quân sự của siêu cường. Một bên là quốc gia nghèo khó nhưng sở hữu vũ khí hủy diệt hàng loạt, khiến siêu cường phải dè chừng.
Tại sao điều này quan trọng?
Sự kiện Triều Tiên phóng tên lửa giữa lúc Venezuela bị tấn công không chỉ là một tin tức thời sự nóng hổi. Nó phơi bày một sự thật về trật tự thế giới hiện đại.
Thứ nhất, nó cho thấy sự phân tâm của Mỹ. Siêu cường số 1 thế giới đang phải đối mặt với quá nhiều điểm nóng cùng một lúc. Từ Trung Đông, đến Venezuela, và giờ là châu Á. Việc phân bổ nguồn lực và sự chú ý là một bài toán khó. Và các quốc gia như Triều Tiên rất giỏi trong việc khai thác những khoảnh khắc phân tâm đó.
Thứ hai, nó nhấn mạnh sự khác biệt giữa « Quyền lực mềm » và « Quyền lực cứng ». Venezuela có thể có quyền lực mềm (văn hóa, dầu mỏ, ngoại giao), nhưng nó không đủ để bảo vệ Maduro trước bàn tay của Trump. Triều Tiên thì không có quyền lực mềm, nhưng quyền lực cứng (quân sự, tên lửa) của họ đủ để khiến cả thế giới phải dừng lại và lắng nghe.
Thứ ba, nó là một lời nhắc nhở rằng « Cô độc » không phải lúc nào cũng là bất lợi. Trong khi Venezuela đang khóc cầu cứu cộng đồng quốc tế, thì Triều Tiên vẫn đứng đó, một mình, với nụ cười bí ẩn và bàn tay đặt lên nút bắn. Họ không cần bạn bè. Họ chỉ cần vũ khí.
Vậy nên, khi bạn đọc tin tức về Venezuela, hãy nhớ rằng ở một nơi nào đó trên bản đồ thế giới, một quốc gia khác cũng đang viết lại luật chơi của riêng mình. Triều Tiên đã bắn tên lửa. Thế giới chú ý. Và có lẽ, đó chính xác là những gì Kim Jong Un muốn. Trong một năm mới bắt đầu với đầy rẫy sự hỗn loạn, không có gì chắc chắn rằng đây sẽ là lần cuối cùng chúng ta nghe thấy tiếng « rít » của tên lửa từ bán đảo Triều Tiên.
Đối với Washington, Paris, London hay Tokyo, bài toán lại càng trở nên phức tạp hơn. Khi Venezuela đang cháy, và Triều Tiên đang bắn, liệu « trật tự thế giới » mà phương Tây từng tin tưởng có còn nguyên vẹn? Câu trả lời có lẽ sẽ đến nhanh hơn chúng ta tưởng.


