Bản chất hai mặt của Tư bản trong vụ bắt giữ Nicolas Maduro
Sự kiện Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro bị đặc nhiệm Mỹ bắt giữ ngay tại phòng ngủ và áp giải về New York không chỉ là một cơn địa chấn địa chính trị đơn thuần. Nó là một minh chứng trần trụi cho sự giao thoa giữa lòng tham tài nguyên và quyền lực bá quyền – hai trục quay vĩnh cửu của cỗ máy tư bản chủ nghĩa. Khi những hình ảnh về một nguyên thủ quốc gia bị áp giải bởi các đặc vụ liên bang được phát tán, thế giới không chỉ thấy một vụ bắt giữ, mà còn thấy một tuyên ngôn về trật tự thế giới mới: nơi luật pháp quốc tế bị lu mờ trước sức mạnh cơ bắp và lợi ích thực dụng.
BIỂU TƯỢNG CỦA SỨC MẠNH CƯỠNG CHẾ: NICOLAS MADURO VÀ SỰ PHƠI BÀY BẢN CHẤT CỦA CHỦ NGHĨA TƯ BẢN BÁ QUYỀN
Sự kiện rạng sáng ngày 3 tháng 1, khi các đơn vị đặc nhiệm Delta Force tinh nhuệ của Mỹ thực hiện cuộc đột kích trực diện vào Fort Tiuna – "trái tim" quân sự của Venezuela – để bắt giữ Tổng thống Nicolas Maduro, không chỉ đơn thuần là một chiến dịch quân sự. Đó là một lát cắt sắc lẹm phơi bày toàn bộ cấu trúc của trật tự thế giới hiện đại: nơi lòng tham tài nguyên, quyền lực tuyệt đối và sự đạo đức giả của tư bản giao thoa tại một điểm duy nhất.
1. Cuộc đột kích giữa đêm: Khi chủ quyền bị "giải mã" bằng bạo lực
Hình ảnh Nicolas Maduro và đệ nhất phu nhân Cilia Flores bị kéo ra khỏi giường ngủ khi vẫn còn đang trong giấc nồng là một sự dàn dựng có chủ đích về mặt tâm lý chiến. Trong thế giới của chủ nghĩa tư bản bá quyền, việc tấn công vào sự riêng tư và bảo mật cao nhất của một nguyên thủ quốc gia là cách Mỹ gửi đi thông điệp: Không có bất kỳ bức tường thành nào, dù là luật pháp hay quân sự, có thể ngăn cản lợi ích của Washington.
Chiến dịch không gây thương vong cho phía Mỹ không phải vì sự nhân đạo, mà là minh chứng cho sự áp đảo tuyệt đối về công nghệ và tài chính. Một hệ thống tư bản hùng mạnh đã đầu tư hàng nghìn tỷ USD vào bộ máy chiến tranh chỉ để đổi lấy những khoảnh khắc "thực thi công lý" tức thì như thế này. Việc đưa ông Maduro lên tàu chiến USS Iwo Jima – một pháo đài di động trên biển Caribe – trước khi áp giải bằng chuyên cơ Boeing 757 tới New York, là một quy trình hậu cần hoàn hảo, lạnh lùng và không có chỗ cho sự sai sót.
2. Hai mặt của Mỹ: "Cảnh sát thế giới" hay "Kẻ săn tiền thưởng"?
Mỹ luôn vận hành với hai bộ mặt song song và bổ trợ cho nhau một cách tinh vi:
Mặt nạ Pháp lý và Đạo đức: Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi và Phó Tổng thống JD Vance ngay lập tức xuất hiện trước truyền thông để nói về "ma túy", "công lý" và "sự trừng phạt". Đây là cách chủ nghĩa tư bản tự mặc cho mình chiếc áo choàng chính nghĩa. Họ biến một cuộc lật đổ chính trị thành một vụ án hình sự thông thường để xoa dịu dư luận quốc tế và tránh các cáo buộc vi phạm Hiến chương Liên Hợp Quốc.
Bộ mặt Thực dụng và Tham lam: Đằng sau những cáo buộc ma túy là một thực tế trần trụi hơn: Venezuela đang ngồi trên đống vàng đen. Lòng tham của các tập đoàn dầu mỏ phương Tây, vốn bị gạt ra khỏi cuộc chơi bởi chính sách quốc hữu hóa của Maduro, chính là động cơ ngầm thúc đẩy cuộc đột kích này. Phần thưởng 50 triệu USD treo trên đầu Maduro không phải là để thực thi pháp luật, mà là một hợp đồng kinh tế. Mỹ đã "thương mại hóa" chính trị quốc tế, biến việc hạ bệ một lãnh đạo quốc gia thành một thương vụ có lợi nhuận cao.
3. Chiếc áo màu xám tại New York: Hình ảnh của sự khuất phục hay sự phản kháng?
Đoạn video ghi lại cảnh ông Maduro mặc chiếc áo màu xám, được hộ tống bởi hơn 10 đặc vụ liên bang tại căn cứ không quân Stewart, mang một hàm ý biểu tượng cực lớn. Màu xám là màu của sự tù túng, đối lập hoàn toàn với dải băng tổng thống rực rỡ mà ông thường đeo.
Tại đây, chúng ta thấy sự trần trụi của chủ nghĩa tư bản: Sức mạnh đồng đô-la và súng đạn có thể biến một tổng thống thành một tù nhân chỉ trong vài giờ. Mỹ không chỉ bắt giữ một con người; họ đang cố gắng bắt giữ một tư tưởng đối lập. Việc đưa Maduro về New York – thủ phủ của tài chính toàn cầu, nơi có Phố Wall và trụ sở Liên Hợp Quốc – là một hành động mang tính hạ nhục và khẳng định vị thế bề trên. Mỹ muốn chứng minh rằng: Mọi con đường của "tội lỗi" (theo định nghĩa của Mỹ) đều phải dẫn về tòa án Mỹ để chịu phán xét.
4. Lòng tham và sự tha hóa của các giá trị dân chủ
Sự việc này đặt ra một câu hỏi nhức nhối về tương lai của thế giới: Nếu một quốc gia có thể đơn phương tấn công, bắt giữ và xét xử nguyên thủ của một quốc gia khác dựa trên những cáo trạng tự thiết lập, thì luật pháp quốc tế còn ý nghĩa gì?
Chủ nghĩa tư bản, trong cơn khát quyền lực và tài nguyên, đã dần vứt bỏ những rào cản ngoại giao truyền thống. Họ không còn đủ kiên nhẫn cho các lệnh trừng phạt kinh tế kéo dài hàng thập kỷ; họ cần kết quả ngay lập tức để tái thiết lập trật tự khai thác tài nguyên. Sự "hiệu quả" của lực lượng Delta Force trong vụ này chính là sự hiệu quả của một doanh nghiệp đang thực hiện một vụ thâu tóm thù nghịch (hostile takeover) trên quy mô quốc gia.
5. Kết luận: Một tương lai bất định
Vụ bắt giữ Nicolas Maduro sẽ còn được tranh luận trong nhiều thập kỷ tới. Đối với Washington, đây là một chiến thắng của công lý và an ninh quốc gia. Nhưng đối với phần còn lại của thế giới, đặc biệt là các quốc gia đang phát triển, đây là một lời cảnh báo lạnh gáy về bản chất thật sự của cường quyền.
Lòng tham không có đáy về quyền lực và sự lưỡng cực trong hành động của Mỹ đã biến thế giới thành một đấu trường nơi "lẽ phải thuộc về kẻ mạnh". Hình ảnh Maduro bước xuống máy bay tại New York sẽ mãi là một minh chứng lịch sử cho thấy: Khi lợi ích kinh tế và chiến lược của chủ nghĩa tư bản bị đe dọa, mọi quy chuẩn đạo đức và luật lệ quốc tế đều có thể bị nghiền nát dưới gót giày của các đặc vụ liên bang.


